BigMama
Dành tặng những người tôi yêu thương.
Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012
Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012
Cờ và Tướng
Môn
thể thao trí tuệ mà anh Thùng ưa thích nhất từ trước tới giờ là môn cờ
tướng. Ông ngoại là người dạy anh Thùng chơi cờ, nhưng ông lại ở xa, nhà
thì toàn phụ nữ, con tốt và con tướng khác nhau thế nào còn chả biết
nói gì đến chơi. Cái cảnh Thùng xách bàn cờ gạ hết người này đến người
khác mà chả ai ứ hự gì thường xuyên xảy ra. Hè năm nay,may quá lại tìm
được bạn cờ, tối nào cũng vậy, chỉ trừ những hôm bố đi công tác hoặc về
quá khuya, đến mức không thể chờ được, còn thì dù có mệt hay say 2 bố
con cũng phải đấu vài ván. Bố thường hay chê là anh Thùng chơi quân tử
quá, anh Thùng thì chỉ cười trừ, nhưng có một hôm còm men với mẹ rằng:
"hôm qua bố đánh con thua không chớp được mắt luôn, nghi là bố ăn
gian!" 
Anh nhiều thời gian rỗi vì đang hè, mà chỉ chơi được với bố vài ván buổi tối thì hơi ít, thế nên quay qua huấn luyện út để chơi ban ngày. Nàng út mặc dù tính tình nhõng nhẽo, điệu đà, nhưng lại rất yêu anh thế nên anh rủ trò gì cũng chơi. Ngày trước đá bóng còn chơi thì giờ cờ tướng có ngán gì!
.
Để chơi được cờ tướng, út phải bỏ một ít chất xám để thuộc mặt quân và
nhớ cách đi của mỗi quân, ngược lại anh Thùng lại học thêm được nhiều
thế cờ và nước đi có 1 không 2, cũng như rèn luyện được tính kiên nhẫn
nhiều hơn nữa.
Út: Anh phải hứa là không bao giờ ăn con xe này của em nhé!
(Con xe rình sẵn con tướng của anh, thế là thắng!)
Út: Anh Thùng chấp em 1 nước nhé!
Anh: Ừm. Đi lẹ lên!
Út: Chấp em 1 nước ăn gian nhé!
Anh:
Chỉ cần em không ăn quân tướng của anh là được!
Út: Yes!
(Anh chưa chớp kịp mắt thì đã vẹt nửa bàn cờ, quân xe bay qua đầu quân tốt và xơi hết cà tốt cả pháo...
)
Út: Anh chấp em nước đi bí ẩn nhé!
Anh:
(Nước này làm anh Thùng thua không kịp ngáp! "Nước đi bí ẩn" hay còn gọi là "nước Tướng nhập hồn" - sau khi quân tướng của út bị anh Thùng chiếu bay ra khỏi bàn cờ, nhờ có câu "úm ba la xì bùa" của út thì sẽ "nhập lại hồn" bay ngược vào bàn cờ - đúng chỗ cũ ===> quân của anh Thùng vừa ở đó bị xơi tái mà không hiểu vì sao.
)
Út: Anh chấp em nước đi ma thuật nhé!
Anh: Là sao? (cảnh giác)
Út: Thì anh cứ chấp em đi!
Anh: Lẹ đi!
(Mẹ chứng kiến: 1 quân đen của anh Thùng tự yên nhảy qua vồ 1 quân đen khác.)
Anh: (ú ớ) Ơ ơ.
Út: Nước đi ma thuật là em có thể điều khiển quân của anh Thùng mà!"
Nước đi cuối cùng, khi không thể xoay xở được là "Mưa rơi trắng đất" - đang rất vui vẻ, bỗng dưng òa khóc nức nở, thật sự, nước mắt nước mũi tèm lem. Và anh lại thua, chắc chắn rồi!!
Túm lại thì các nước đi của út chung quy lại đều là nước ăn gian, nhưng ăn gian hoài thì nghe không fair, vậy nên phải đặt cho nó những cái tên thật hay ho, mỹ miều - tránh tiếng ăn gian, mà lại khêu gợi trí tò mò của anh, buộc anh muốn biết thì phải chấp nhận, mà chấp nhận thì thua. Vậy mới nói "Cờ" chỉ là Cờ, mà "Tướng" thì đúng là Tướng!
Mẹ nói nhỏ với Út: Sao con cứ chơi ăn gian thế! Mang tiếng quá!
Út mạch lạc: Con phải ăn gian thì mới thắng được chứ!
Chứng kiến những cuộc cờ của các em, chị Thảo thốt lên: Thùng đúng là ông anh trai mẫu mực mà đứa em gái nào cũng mong ước!

Quân đỏ là quân của Út. Nhất định không thua!

Anh nhiều thời gian rỗi vì đang hè, mà chỉ chơi được với bố vài ván buổi tối thì hơi ít, thế nên quay qua huấn luyện út để chơi ban ngày. Nàng út mặc dù tính tình nhõng nhẽo, điệu đà, nhưng lại rất yêu anh thế nên anh rủ trò gì cũng chơi. Ngày trước đá bóng còn chơi thì giờ cờ tướng có ngán gì!
Út: Anh phải hứa là không bao giờ ăn con xe này của em nhé!
(Con xe rình sẵn con tướng của anh, thế là thắng!)
Út: Anh Thùng chấp em 1 nước nhé!
Anh: Ừm. Đi lẹ lên!
Út: Chấp em 1 nước ăn gian nhé!
Anh:
Út: Yes!
(Anh chưa chớp kịp mắt thì đã vẹt nửa bàn cờ, quân xe bay qua đầu quân tốt và xơi hết cà tốt cả pháo...
Út: Anh chấp em nước đi bí ẩn nhé!
Anh:
(Nước này làm anh Thùng thua không kịp ngáp! "Nước đi bí ẩn" hay còn gọi là "nước Tướng nhập hồn" - sau khi quân tướng của út bị anh Thùng chiếu bay ra khỏi bàn cờ, nhờ có câu "úm ba la xì bùa" của út thì sẽ "nhập lại hồn" bay ngược vào bàn cờ - đúng chỗ cũ ===> quân của anh Thùng vừa ở đó bị xơi tái mà không hiểu vì sao.
Út: Anh chấp em nước đi ma thuật nhé!
Anh: Là sao? (cảnh giác)
Út: Thì anh cứ chấp em đi!
Anh: Lẹ đi!
(Mẹ chứng kiến: 1 quân đen của anh Thùng tự yên nhảy qua vồ 1 quân đen khác.)
Anh: (ú ớ) Ơ ơ.
Út: Nước đi ma thuật là em có thể điều khiển quân của anh Thùng mà!"
Nước đi cuối cùng, khi không thể xoay xở được là "Mưa rơi trắng đất" - đang rất vui vẻ, bỗng dưng òa khóc nức nở, thật sự, nước mắt nước mũi tèm lem. Và anh lại thua, chắc chắn rồi!!
Túm lại thì các nước đi của út chung quy lại đều là nước ăn gian, nhưng ăn gian hoài thì nghe không fair, vậy nên phải đặt cho nó những cái tên thật hay ho, mỹ miều - tránh tiếng ăn gian, mà lại khêu gợi trí tò mò của anh, buộc anh muốn biết thì phải chấp nhận, mà chấp nhận thì thua. Vậy mới nói "Cờ" chỉ là Cờ, mà "Tướng" thì đúng là Tướng!
Mẹ nói nhỏ với Út: Sao con cứ chơi ăn gian thế! Mang tiếng quá!
Út mạch lạc: Con phải ăn gian thì mới thắng được chứ!
Chứng kiến những cuộc cờ của các em, chị Thảo thốt lên: Thùng đúng là ông anh trai mẫu mực mà đứa em gái nào cũng mong ước!
Quân đỏ là quân của Út. Nhất định không thua!
Nhãn:
Chốn bình yên
Google Account Video Purchases
30-4, phường 11, Vũng Tàu, Bà Rịa - Vũng Tàu, Việt Nam
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)